Vượt Biên. tiếp..
Đéo mẹ thằng này, nó lại coi mình như
món hàng lậu ấy nhể... ờ mà thấy cũng
đúng, mình chả là hàng lậu thì còn là
cái con củ Nồn gì nữa...
nhưng vì sợ nó đâm vào đâu thì chết zở
nên tôi vẫn phải nịnh...
anh biết trình của mày tổ lái, nhưng
dm..mày chạy nhanh quá làm anh sợ.
.
Nó cười ko nói gì, jảm tốc độ chở tôi
lòng vòng một lúc, zồi zẽ vào con ngõ
nhỏ lầy lội bẩn thỉu, đến trước 1 ngôi
nhà sập xệ
nó dừng xe rồi gọi với vào trong,
chị T ơi e chở anh ấy đến rồi.
tiếng phụ nữ trả lời vọng ra,
mày đưa anh ấy xuống bến luôn đi,
nó khoát tay ra hiệu cho tôi theo nó đi
xuống dưới con đường nhỏ nằm sát bờ
sông,
xuống tới nơi tôi thấy có 1 chiếc xe
máy, ko biết đã dựng sẵn ở đấy tự bao
jờ, lên xe đi được khoảng 200m, thì
thấy một thằng lính biên fòng chạy ra từ
cái chòi nhỏ, chặn xe lại rồi hỏi.
đây là khách của ai ?
thằng trở tôi trả lời.
khách của chị T anh ạ !
thằng bf quay sang hỏi tôi,
anh đi đâu ?
đcm...thằng này ngu thật, hỏi vậy mà
cũng hỏi
anh đi TQ chứ còn đi đéo đâu
nữa mà mày phải hỏi.
thằng bf hỏi thêm mấy câu lấy nệ nữa
rồi cho chúng tôi đi.
Chắc các chú bf làm ăn với bọn đưa
người lậu qua biên, nên thằng này có
nhiệm vụ ngồi đây ghi lại khách của
từng mối, để lấy tiền fần trăm, mẹ
sướng thật đấy chỉ việc ngồi ko đếm
đầu người lấy tiền, cho nên mất
nhiều tiền để chạy được một chân
làm lính bf cửa khẩu kể cũng đáng
đcm...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét