Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Tôi về phòng nằm đươc môt lúc thì p cầm đĩa nho đi vào.
p hỏi tôi, sao anh ko nên hát với mọi người?
mà em thấy anh cứ buồn buồn sao ấy?
tôi trả lời buồn là nghề của anh mà!!!!! 
tôi hỏi lại p, sao em ko ở bên đấy chơi với mọi người, mà lại sang đây?
p trả lời tôi
em ko thích vì bên đấy ầm ĩ lắm, với lại em thích ngồi nói chuyện với anh hơn.
rồi p bảo tôi kể chuyện của tôi cho p nghe! 
chuyện của anh toàn chuyện buồn em nghe làm gì? 
buồn thì anh cũng cứ kể đi vì em muốn nghe mà !
Thế là tôi tâm sự với p về chuyện gia đình, những niềm vui, những nỗi buồn, những thành công và cả những lần thất bại trong cuộc đời của tôi....
đéo mẹ, tất nhiên là tôi nổ thôi!!!! 
p ngồi im lặng chăm chú lắng nghe những gì tôi nói về mình, chỉ có nét mặt biểu lộ sự cảm thông, chia sẻ và ánh mắt đầy tình cảm, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn tôi chớp chớp, chớp chớp, khà khà vãi cả lồn vãi cả lồn với cô ấy...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét