Đón gã trên bờ nà một già hói ngoài 70t ngươi nhỏ bé nhưng záng vẻ còn nhanh nhẹn, hoạt bát.
Lão đưa gã đến một quán ăn nhỏ , ăn sáng xong lão kêu taxi
Đcm sảnh chờ của bến xe hàng tỉnh đéo gì mà còn lớn hơn cả cái sảnh chờ của sân bai cuốc tế Nội Bài quê gã,.,Thế mí thấy , bọn Tào xây các công chình công cộng cái đéo nào cũng khiếp, qui mô thì luôn to lớn, hùng vĩ đến vãi cả Lồn....Đéo bù cho xứ Lừa quê gã ,công chình nào cũng zư cái con củ Cặc bị dị tật, đã thế còn tủn mủn, chắp vá, manh mún đến bần tiện...nhẽ quê gã chỉ hơn bọn Tào nhõn cái khoản ăn cắp mí cả zútzuột công chình, đcm chúng nó chứ...
Lão già bảo gã ngồi xuống ghế chờ lão, zồi quai quả bỏ đi, quãng nửa tiếng sau lão quay lại đưa cho gã cái vé và một cái túi , chong túi có hai chai nước lọc và mấy hộp bánh....
,
Mài chờ ở đây đến 8h tối mí có xe về ĐH, nếu buồn ngủ thì cứ nằm mẹ za ghế mà ngủ, ko phải ngại, nhưng mày đừng đi xuống phố, mày ko có giấy tờ ko may cảnh sát hỏi đến thì zách việc, thôi giờ tao phải về ... chúc mày lên đường may mắn. ,,Lão vừa nói vừa đưa tay bắt tay gã,, nói hết câu lão quay lưng cút thẳng...
Cái Lồn gì thế này.??? bây giờ mới có hơn 8h sáng, mà lão mlt bảo gã nằm chờ ở cái bến xe này đến 8h tối mới có xe về Đông Hưng..., đã thế còn ko được nang thang xuống phố...ôi khốn khổ khốn nạn thân gã đcm.
Thời jan cứ nặng nề trôi ...Sau hai lần tắm, một lần ỉa , sáu đi lần đái, ở chong cái toa lét cộng cộng sạnh đẹp như lau như li của bến xe thì giờ xuất hành cũng điểm.
..Sau khi ổn định chỗ nằm cho khách, chủ xe kiêm phụ xe một vs điệu đà , xinh xắn trên zưới ba chục, Thấy gã cao to buồi hoành mới lân la bắt chuyện.,
Anh Lừa nhân?
Ừa , sao hả em? gã khấp khởi.
Anh về ĐHưng có giấy thông hành hay hộ chiếu ko?
Ko...zưng sao .???
Vậy anh đưa thêm cho em 1 trăm Mao để em còn nàm luật, zọc đường cs kiểm tra, anh ko có giấy tờ, nó bắt jam zồi phạt tiền đấy,
Ui đcm tưởng nó thích mình ai zè...
Nhưng cũng may, zọc đường từ TQuyến về ĐHưng bon Cam Tào lập đến mấy trạm kiểm soát để bắt Lừa nhân vào TQ mà ko có hc hoặc giấy thông hành để nàm tiền.,,đcm bọn cam Tào mất dậy, chúng mày cứ niều niệu
Chính vì lí do này mà mỗi lần xe đến trạm kiểm soát của Cam, , VS chủ xe lại bố trí cho gã, cùng vài khách ko giấy tờ tăng bo trên những chiếc xe lam nhỏ chạy lối tắt để đi qua trạm ... đm đến nà vất vả. Mà cũng may, hôm ấy con bướm to chủ xe nó mà đéo hỏi tới thì gã chết zở chứ chả chơi, ...vì chủ quan gã đâu có nghĩ đến tình huống nài đcm..
7h sáng hôm sau xe về đến bến xe ĐH, vừa lơ ngơ xuống xe thì có thằng xe ôm chay lại hỏi..
Anh về đâu?
Tao về Lừa.
1 trăm Mao , sang đến bên kia giả tiền.
ok, đm mày đưa anh qua mau...
Thằng xe ôm chở gã za bến Lục Lầm, nó zút đt za gọi.... Lát sau một chiếc đò từ bên phía Lừa chạy qua, thằng xe ôm bảo gã .
Anh chèo nhanh qua tường gồi xuống cái đò kia.
Đò cập bến...
Khi đặt bước chân đầu tiên, nên mảnh đất địa đầu của cái xứ sở khốn khó nhọc nhằn sau gần 4 năm viễn xứ... gã lặng người bần thần đến mấy chục giây... chỉ đến khi nghe tiếng quát của thằng lái đò.
Nên nhanh đi ông ơi, lớ xớ ở đây bọn biên phòng nó hỏi thì phiền lắm... lúc ấy gã mí giật mình chở về vói thực tại....
Nói gì thì nói, hoàn cảnh lúc ấy của gã cũng giống cô Cụ bỏ mẹ da ấy chứ ...chỉ thiếu nhõn nước nà gã đéo quì xuống hôn ví cả bốc một nắm đất cho vầu ba lô thôi... ơ mà cần buồi gì. Đéo mẹ, .. chả may sau này gã mà nên Công Nghiệp thì bọn bồi bút lại chả phịa za đầy tình tiết lâm ly, hay ho đến chán vạn ấy chứ , hhehe đcm.a sân bai cuốc tế Nội Bài quê gã,.,Thế mí thấy , bọn Tào xây các công chình công cộng cái đéo nào cũng khiếp, qui mô thì luôn to lớn, hùng vĩ vãi cả Lồn....Đéo giống xứ Lừa quê gã ,công chình nào cũng zư cái con Buồi dị tật, đã thế còn tủn mủn, chắp vá, bần tiện đến thê thảm...nhẽ quê gã chỉ hơn bọn Tào nhõn cái khoản ăn cắp mí cả zútzuột công chình, đcm chúng nó chứ...
Lão già bảo gã ngồi xuống ghế chờ lão, zồi quai quả bỏ đi, quãng nửa tiếng sau lão quay lại đưa cho gã cái vé và một cái túi , chong túi có hai chai nước lọc và mấy hộp bánh....
,
Mài chờ ở đây đến 8h tối mí có xe về ĐH, nếu buồn ngủ thì cứ nằm mẹ za ghế mà ngủ, ko phải ngại, nhưng mày đừng đi xuống phố, mày ko có giấy tờ ko may cảnh sát hỏi đến thì zách việc, thôi giờ tao phải về ... chúc mày lên đường may mắn. ,,Lão vừa nói vừa đưa tay bắt tay gã,, nói hết câu lão quay lưng cút thẳng...
Cái Lồn gì thế này.??? bây giờ mới có hơn 8h sáng, mà lão mlt bảo gã nằm chờ ở cái bến xe này đến 8h tối mới có xe về Đông Hưng..., đã thế còn ko được nang thang xuống phố...ôi khốn khổ khốn nạn thân gã đcm.
Thời jan cứ nặng nề trôi ...Sau hai lần tắm, một lần ỉa , sáu đi lần đái, ở chong cái toa lét cộng cộng sạnh đẹp như lau như li của bến xe thì giờ xuất hành cũng điểm.
..Sau khi ổn định chỗ nằm cho khách, chủ xe kiêm phụ xe một vs điệu đà , xinh xắn trên zưới ba chục, Thấy gã cao to buồi hoành mới lân la bắt chuyện.,
Anh Lừa nhân?
Ừa , sao hả em? gã khấp khởi.
Anh về ĐHưng có giấy thông hành hay hộ chiếu ko?
Ko...zưng sao .???
Vậy anh đưa thêm cho em 1 trăm Mao để em còn nàm luật, zọc đường cs kiểm tra, anh ko có giấy tờ, nó bắt jam zồi phạt tiền đấy,
Ui đcm tưởng nó thích mình ai zè...
Nhưng cũng may, zọc đường từ TQuyến về ĐHưng bon Cam Tào lập đến mấy trạm kiểm soát để bắt Lừa nhân vào TQ mà ko có hc hoặc giấy thông hành để nàm tiền.,,đcm bọn cam Tào mất dậy, chúng mày cứ niều niệu
Chính vì lí do này mà mỗi lần xe đến trạm kiểm soát của Cam, , VS chủ xe lại bố trí cho gã, cùng vài khách ko giấy tờ tăng bo trên những chiếc xe lam nhỏ chạy lối tắt để đi qua trạm ... đm đến nà vất vả. Mà cũng may, hôm ấy con bướm to chủ xe nó mà đéo hỏi tới thì gã chết zở chứ chả chơi, ...vì chủ quan gã đâu có nghĩ đến tình huống nài đcm..
7h sáng hôm sau xe về đến bến xe ĐH, vừa lơ ngơ xuống xe thì có thằng xe ôm chay lại hỏi..
Anh về đâu?
Tao về Lừa.
1 trăm Mao , sang đến bên kia giả tiền.
ok, đm mày đưa anh qua mau...
Thằng xe ôm chở gã za bến Lục Lầm, nó zút đt za gọi.... Lát sau một chiếc đò từ bên phía Lừa chạy qua, thằng xe ôm bảo gã .
Anh chèo nhanh qua tường gồi xuống cái đò kia.
Đò cập bến...
Khi đặt bước chân đầu tiên, nên mảnh đất địa đầu của cái xứ sở khốn khó nhọc nhằn sau gần 4 năm viễn xứ... gã lặng người bần thần đến mấy chục giây... chỉ đến khi nghe tiếng quát của thằng lái đò.
Nên nhanh đi ông ơi, lớ xớ ở đây bọn biên phòng nó hỏi thì phiền lắm... lúc ấy gã mí giật mình chở về vói thực tại....
Nói gì thì nói, hoàn cảnh lúc ấy của gã cũng giống cô Cụ bỏ mẹ da ấy chứ ...chỉ thiếu nhõn nước nà gã đéo quì xuống hôn ví cả bốc một nắm đất cho vầu ba lô thôi... ơ mà cần buồi gì. Đéo mẹ, .. chả may sau này gã mà nên Công Nghiệp thì bọn bồi bút lại chả phịa za đầy tình tiết lâm ly, hay ho đến chán vạn ấy chứ , hhehe đcm.